获麟赠姚辟先辈

宋代 欧阳修
世已无孔子,获麟意谁知。 我尝为之说,闻者未免非。 而子独曰然,有如埙应篪。 惟麟不为瑞,其意乃可推。 春秋二百年,文约义甚夷。 一从圣人没,学者自为师。 峥嵘众家说,平地生险◇。 相沿益迂怪,各斗出新奇。 尔来千余岁,举世不知迷。 焯哉圣人经,照耀万世疑。 自从蒙众说,日月遭蔽亏。 常患无气力,扫除浮云披。 还其自然光,万物皆见之。 子昔已好古,此经手常持。 超然出众见,不为俗牵卑。 近又脱赋格,飞黄摆衔羁。 圣门开大道,夷路肆腾嬉。 便可剿众说,旁通塞多歧。 正途趋简易,慎勿事岖崎。 著述须待老,积勤宜少时。 苟思垂後世,大禹尚胼胝。 顾我今老矣,两瞳蚀昏眵。 大书难久视,心在力已衰。 因思少自弃,今纵悔可追。 戒我以勉子,临文但吁嘻。
shì kǒng   huò lín shéi zhī  
cháng wèi zhī shuō   wén zhě wèi miǎn fēi  
ér zi yuē rán   yǒu xūn yīng chí  
wéi lín wéi ruì   nǎi tuī  
chūn qiū èr bǎi nián   wén yuē shén  
cóng shèng rén méi   xué zhě wèi shī  
zhēng róng zhòng jiā shuō   píng shēng xiǎn    
xiāng yán 沿 guài   dòu chū xīn  
ěr lái qiān suì   shì zhī  
chāo zāi shèng rén jīng   zhào yào 耀 wàn shì  
cóng méng zhòng shuō   yuè zāo kuī  
cháng huàn   sǎo chú yún  
hái rán guāng   wàn jiē jiàn zhī  
zi hào   jīng shǒu cháng chí  
chāo rán chū zhòng jiàn   wéi qiān bēi  
jìn yòu tuō   fēi huáng bǎi xián  
shèng mén kāi dào   téng  
biàn 便 jiǎo zhòng shuō   páng tōng sāi duō  
zhèng jiǎn   shèn shì  
zhù shù dài lǎo   qín shǎo shí  
gǒu chuí hòu shì   shàng pián zhī  
jīn lǎo   liǎng tóng shí hūn chī  
shū nán jiǔ shì   xīn zài shuāi  
yīn shǎo   jīn zòng huǐ zhuī  
jiè miǎn zi   lín wén dàn