唐代 杜甫
楚山经月火,大旱则斯举。旧俗烧蛟龙,惊惶致雷雨。 爆嵌魑魅泣,崩冻岚阴昈.罗落沸百泓,根源皆万古。 青林一灰烬,云气无处所。入夜殊赫然,新秋照牛女。 风吹巨焰作,河棹腾烟柱。势俗焚昆仑,光弥焮洲渚。 腥至焦长蛇,声吼缠猛虎。神物已高飞,不见石与土。 尔宁要谤讟,凭此近荧侮。薄关长吏忧,甚昧至精主。 远迁谁扑灭,将恐及环堵。流汗卧江亭,更深气如缕。
chǔ shān jīng yuè huǒ   hàn jiù shāo jiāo lóng   jīng huáng zhì léi
bào qiàn chī mèi   bēng dòng lán yīn   . luó luò fèi bǎi hóng   gēn yuán jiē wàn
qīng lín huī jìn   yún chǔ suǒ shū rán   xīn qiū zhào niú
fēng chuī yàn zuò   zhào téng yān zhù shì fén kūn lún   guāng xìn zhōu zhǔ
xīng zhì jiāo cháng shé   shēng hǒu chán měng shén gāo fēi   jiàn shí
ěr níng yào bàng   píng jìn yíng báo guān zhǎng yōu   shén mèi zhì jīng zhǔ
yuǎn qiān shuí miè   jiāng kǒng huán liú hàn jiāng tíng   gēng shēn