胡明仲潭溪三日饮

宋代 刘子翚
潭溪梧竹堆,无地浮高荫。 暑中犹未佳,袒膊俯清深。 急雨翳幽芬,空山落啼鵀。 村醪得旧烧,时果出寒沈。 醺然三日醉,是乡绝呵禁。 岩风故吹醒,偷逸嫌太甚。 人生唯一真,扰扰万缘渗。 斯游不屡寻,老境恐遂寝。 窥樽有余波,扪腹犹可饮。 澹蟾如晓色,渺渺长空浸。 常忧景过清,浮云忽飞谮。 酣歌金石号,慷慨君独任。 俾予酬对之,祗作寒蝉噤。 吾惟善咍台,忘形卧相枕。
tán zhú duī   gāo yīn  
shǔ zhōng yóu wèi jiā   tǎn qīng shēn  
yōu fēn   kōng shān luò rén  
cūn láo jiù shāo   shí guǒ chū hán shěn  
xūn rán sān zuì   shì xiāng jué jìn  
yán fēng chuī xǐng   tōu xián tài shèn  
rén shēng wéi zhēn   rǎo rǎo wàn yuán shèn  
yóu xún   lǎo jìng kǒng suì qǐn  
kuī zūn yǒu   mén yóu yǐn  
dàn chán xiǎo   miǎo miǎo cháng kōng jìn  
cháng yōu jǐng guò qīng   yún fēi zèn  
hān jīn shí hào   kāng kǎi jūn rèn  
chóu duì zhī   zhī zuò hán chán jìn  
wéi shàn hāi tái   wàng xíng xiāng zhěn