胡明仲罗养蒙为悠然集追用前四叠之韵

宋代 刘子翚
筠州喜陪笑语新,銮坡自来清湖滨。 更招明月作三客,此外正复难其人。 瑶觞十飞才小醉,追逐牢愁出肝肺。 吾侪邂逅非作豪,常恐真欢来不继。 更兰已番四叠歌,却唤轻舟浮绮罗。 一声横笛不知处,荷气苒苒风头多。 玉山未倒谁之耻,霜露沾衣聊且已。 维舟落月界平潭,翠乱红披扶不起。
yún zhōu péi xiào xīn   luán lái qīng bīn  
gèng zhāo míng yuè zuò sān   wài zhèng nán rén  
yáo shāng shí fēi cái xiǎo zuì   zhuī zhú láo chóu chū gān fèi  
chái xiè hòu fēi zuò háo   cháng kǒng zhēn huān lái  
gèng lán fān dié   què huàn qīng zhōu luó  
shēng héng zhī chù   rǎn rǎn fēng tóu duō  
shān wèi dào shuí zhī chǐ   shuāng zhān liáo qiě  
wéi zhōu luò yuè jiè píng tán   cuì luàn hóng