湖湄閒适二首

宋代 孙锐
推窗笑指浣溪纱,点点飞鸥拍浪沙。 侬自有心禽解语,抛砖水激落天涯。
tuī chuāng xiào zhǐ huàn shā   diǎn diǎn fēi ōu pāi làng shā  
nóng yǒu xīn qín jiě   pāo zhuān shuǐ luò tiān