湖口

宋代 晁补之
彭蠡宫亭浸全楚,号呼喷吐出喉中。 此间旷荡无穷水,何处还容地火风。
péng gōng tíng jìn quán chǔ   hào pēn chū hóu zhōng
jiān kuàng dàng qióng shuǐ   chǔ hái róng huǒ fēng