湖口

宋代 戴复古
水落山增峻,江空石出奇。 倚篷看不足,解缆放教迟。 沙上雁初到,樽前蟹可持。 中秋能几日,又是菊花时。
shuǐ luò shān zēng jùn   jiāng kōng shí chū
péng kàn   jiě lǎn fàng jiào chí
shā shàng yàn chū dào   zūn qián xiè chí
zhōng qiū néng   yòu shì huā shí