护客高邮道中舟中读简斋十月诗因和其韵

宋代 虞俦
莫莫休休兴已阑,满头尘土更弹冠。 雁从北到传书易,淮界中流遣恨难。 蓬底吟哦诗有味,胸中磊磈酒无欢。 故人莫枉绨袍意,范叔犹能忍一寒。
xiū xiū xīng lán   mǎn tóu chén gèng tán guān  
yàn cóng běi dào chuán shū   huái jiè zhōng liú qiǎn hèn nán  
péng yín é shī yǒu wèi   xiōng zhōng lěi wěi jiǔ huān  
rén wǎng páo   fàn shū yóu néng rěn hán