胡居士卧病遗米因赠人

唐代 王维
了观四大因。 根性何所有。 妄计苟不生。 是身孰休咎。 色声何谓客。 阴界复谁守。 徒言莲花目。 岂恶杨枝肘。 既饱香积饭。 不醉声闻酒。 有无断常见。 生灭幻梦受。 即病即实相。 趋空定狂走。 无有一法真。 无有一法垢。 居士素通达。 随宜善抖擞。 床上无毡卧。 镉中有粥否。 斋时不乞食。 定应空漱口。 聊持数斗米。 且救浮生取。
le guān yīn
gēn xìng suǒ yǒu
wàng gǒu shēng
shì shēn shú xiū jiù
shēng wèi
yīn jiè shuí shǒu
yán lián huā
è yáng zhī zhǒu
bǎo xiāng fàn
zuì shēng wén jiǔ
yǒu duàn cháng jiàn
shēng miè huàn mèng shòu
bìng shí xiàng
kōng dìng kuáng zǒu
yǒu zhēn
yǒu gòu
shì tōng
suí shàn dǒu sǒu
chuáng shàng zhān
zhōng yǒu zhōu fǒu
zhāi shí shí
dìng yīng kōng shù kǒu
liáo chí shù dòu
qiě jiù shēng