胡戢秀才效欧阳公集古作琬琰堂

宋代 晁补之
君不见庐陵公,往为学士修书日。 诏畀千金访遗逸,遗文逸字往往出。 故都易姓几兵火,量臀鼎腹细诘诎。 道人岣嵝空有闻。丘陵仙鬼事恍惚, 共和十鼓记亡一。峄山肉在无复骨, 云阳八体又瓜剖。至使汉童讹尉律, 世儒诡正何足臧。公家安取千轴藏, 仲尼犹及史之阙。有马借人吾敢忘, 题签甲乙颍水阳。后来胡君癖膏肓, 倾家自构琬琰堂。搜罗近出补厥亡, 荒林圯冢见未尝。南观禹穴计渺茫, 闭门睥睨在一床。常恨平生好古家无力, 骑马蹊田观断刻。中郎二字烦走驿, 率更三日劳野食。长年囊褚况易掷, 儿作摹朱妇遮壁。愿从胡君丐无有, 十百数中聊取仂。胡君今逸民, 盱眙不见十五春。坐令鈆椠老壮士, 朝廷岂无忧国人。曩时豪气今谁在, 会面只谋千日醉。听君汗漫驰古先, 世事无何付蝉蜕。
jūn jiàn líng gōng   wǎng wéi xué shì xiū shū
zhào qiān jīn fǎng 访   wén wǎng wǎng chū
xìng bīng huǒ   liàng tún dǐng jié
dào rén gǒu lǒu kōng yǒu wén qiū líng xiān guǐ shì huǎng  
gòng shí wáng shān ròu zài  
yún yáng yòu guā pōu zhì shǐ 使 hàn tóng é wèi  
shì guǐ zhèng zāng gōng jiā ān qiān zhóu cáng  
zhòng yóu shǐ zhī quē yǒu jiè rén gǎn wàng  
qiān jiǎ yǐng shuǐ yáng hòu lái jūn gāo huāng  
qīng jiā gòu wǎn yǎn táng sōu luó jìn chū jué wáng  
huāng lín zhǒng jiàn wèi cháng nán guān xué miǎo máng  
mén zài chuáng cháng hèn píng shēng hào jiā  
tián guān duàn zhōng láng èr fán zǒu 驿  
gēng sān láo shí cháng nián náng chǔ kuàng zhì  
ér zuò zhū zhē yuàn cóng jūn gài yǒu  
shí bǎi shù zhōng liáo jūn jīn mín  
jiàn shí chūn zuò lìng qiān qiàn lǎo zhuàng shì  
cháo tíng yōu guó rén nǎng shí háo jīn shuí zài  
huì miàn zhǐ móu qiān zuì tīng jūn hàn màn chí xiān  
shì shì chán tuì