胡祭酒宅秋菊盛开仆携酒就赏胡有诗因次其韵 其二

明代 杨士奇
秋风客里百愁并,春雨江南万里情。时序未忘黄菊兴,江湖犹梦白鸥盟。 况于衰病淹留际,岂有襟怀浩荡倾。何怪相过旧同舍,一觞易醉句难赓。
qiū fēng bǎi chóu bìng   chūn jiāng nán wàn qíng shí wèi wàng huáng xīng jiāng   yóu mèng bái ōu méng    
kuàng shuāi bìng yān liú   yǒu jīn huái 怀 hào dàng qīng guài xiàng guò jiù tóng shè   shāng zuì nán gēng