胡笳十八拍十八首
春风似旧花仍笑,人生岂得长年少。
我与儿兮各一方,憔悴看成两鬓霜。
如今岂无騕褭与骅骝,安得送我置汝傍。
胡尘暗天道路长,遂令再往之计堕眇芒。
胡笳本出自胡中,此曲哀怨何时终。
笳一会兮琴一拍,此心炯炯君应识。
chūn
春
fēng
风
shì
似
jiù
旧
huā
花
réng
仍
xiào
笑
,
rén
人
shēng
生
qǐ
岂
de
得
zhǎng
长
nián
年
shào
少
。
。
wǒ
我
yǔ
与
ér
儿
xī
兮
gè
各
yī
一
fāng
方
,
qiáo
憔
cuì
悴
kàn
看
chéng
成
liǎng
两
bìn
鬓
shuāng
霜
。
。
rú
如
jīn
今
qǐ
岂
wú
无
yǎo
騕
niǎo
褭
yǔ
与
huá
骅
liú
骝
,
ān
安
dé
得
sòng
送
wǒ
我
zhì
置
rǔ
汝
bàng
傍
。
。
hú
胡
chén
尘
àn
暗
tiān
天
dào
道
lù
路
cháng
长
,
suì
遂
lìng
令
zài
再
wǎng
往
zhī
之
jì
计
duò
堕
miǎo
眇
máng
芒
。
。
hú
胡
jiā
笳
běn
本
chū
出
zì
自
hú
胡
zhōng
中
,
cǐ
此
qū
曲
āi
哀
yuàn
怨
hé
何
shí
时
zhōng
终
。
。
jiā
笳
yī
一
huì
会
xī
兮
qín
琴
yī
一
pāi
拍
,
cǐ
此
xīn
心
jiǒng
炯
jiǒng
炯
jūn
君
yīng
应
shí
识
。
。