壶江即事二首 其二
壶天乍可一枝安,歧路危机转自叹。骇浪扁舟轻似叶,重围匹马跳如丸。
创深已信伤弓数,痛定应愁捲土难。但使胡尘终隔断,余生犹足老衣冠。
hú
壶
tiān
天
zhà
乍
kě
可
yī
一
zhī
枝
ān
安
,
qí
歧
lù
路
wēi
危
jī
机
zhuǎn
转
zì
自
tàn
叹
。
。
hài
骇
làng
浪
piān
扁
zhōu
舟
qīng
轻
shì
似
yè
叶
,
chóng
重
wéi
围
pǐ
匹
mǎ
马
tiào
跳
rú
如
wán
丸
。
。
chuàng
创
shēn
深
yǐ
已
xìn
信
shāng
伤
gōng
弓
shù
数
,
tòng
痛
dìng
定
yīng
应
chóu
愁
juǎn
捲
tǔ
土
nán
难
。
。
dàn
但
shǐ
使
hú
胡
chén
尘
zhōng
终
gé
隔
duàn
断
,
yú
余
shēng
生
yóu
犹
zú
足
lǎo
老
yì
衣
guān
冠
。
。