徽宗皇帝秋赋御书赞

宋代 岳珂
帝宣和之太平兮,忻朝野之多娱。 伟楚臣之托辞兮,侈肆笔之特书。 猗百工之精能兮,璨玳轴而金朱。 宛百年其如砥兮,方日卷而霞舍。 维宸笔之天纵兮,臣固不得而议也。 若一艺之必极其致兮,亦盛时之细也。 彼舞衣与竹矢兮,犹三代之秘也。 知苟且之为无兮,亦可观其治也。 在本始与地节兮,汉室称为中兴。 岂尚方之工萃兮,反有愧于西京。 纷天葩其在前兮,晃银海其欲眩。 缕黄金以为饰兮,骇万态而千变。 双龙宛其轴兮,森毛发以骨寒。 历溽润与埃尘兮,曾不可乎犯干。 巫咸下招兮,天门詄荡。 臣得而藏兮,徒慨叹以兴想。 鸾翔龙翥兮,太平之踪。 神睒鬼哭兮,太平之工。 五陵松柏兮,萧萧秋风。 此赋之传兮,与天无穷。
xuān zhī tài píng   xīn cháo zhī duō  
wěi chǔ chén zhī tuō   chǐ zhī shū  
bǎi gōng zhī jīng néng   càn dài zhóu ér jīn zhū  
wǎn bǎi nián   fāng juǎn ér xiá shě  
wéi chén zhī tiān zòng   chén ér  
ruò zhī zhì   shèng shí zhī  
zhú shǐ   yóu sān dài zhī  
zhī gǒu qiě zhī wèi   guān zhì  
zài běn shǐ jié   hàn shì chēng wéi zhōng xīng  
shàng fāng zhī gōng cuì   fǎn yǒu kuì 西 jīng  
fēn tiān zài qián   huǎng yín hǎi xuàn  
huáng jīn wéi shì   hài wàn tài ér qiān biàn  
shuāng lóng wǎn zhóu   sēn máo hán  
rùn āi chén   céng fàn gàn  
xián xià zhāo   tiān mén dié dàng  
chén ér cáng   kǎi tàn xīng xiǎng  
luán xiáng lóng zhù   tài píng zhī zōng  
shén shǎn guǐ   tài píng zhī gōng  
líng sōng bǎi   xiāo xiāo qiū fēng  
zhī chuán   tiān qióng