会真诗三十韵

唐代 元稹
微月透帘栊,萤光度碧空。遥天初缥缈,低树渐葱茏。 龙吹过庭竹,鸾歌拂井桐。罗绡垂薄雾,环佩响轻风。 绛节随金母,云心捧玉童。更深人悄悄,晨会雨濛濛。 珠莹光文履,花明隐绣栊。宝钗行彩凤,罗帔掩丹虹。 言自瑶华浦,将朝碧帝宫。因游李城北,偶向宋家东。 戏调初微拒,柔情已暗通。低鬟蝉影动,回步玉尘蒙。 转面流花雪,登床抱绮丛。鸳鸯交颈舞,翡翠合欢笼。 眉黛羞频聚,朱唇暖更融。气清兰蕊馥,肤润玉肌丰。 无力慵移腕,多娇爱敛躬。汗光珠点点,发乱绿松松。 方喜千年会,俄闻五夜穷。留连时有限,缱绻意难终。 慢脸含愁态,芳词誓素衷。赠环明运合,留结表心同。 啼粉流清镜,残灯绕暗虫。华光犹冉冉,旭日渐曈曈。 警乘还归洛,吹箫亦上嵩。衣香犹染麝,枕腻尚残红。 幂幂临塘草,飘飘思渚蓬。素琴鸣怨鹤,清汉望归鸿。 海阔诚难度,天高不易冲。行云无处所,萧史在楼中。
wēi yuè tòu lián lóng   yíng guāng kōng yáo tiān chū piāo miǎo   shù jiàn cōng lóng
lóng chuī guò tíng zhú   luán jǐng tóng luó xiāo chuí   huán pèi xiǎng qīng fēng
jiàng jié suí jīn   yún xīn pěng tóng gēng shēn rén qiāo qiāo   chén huì méng méng
zhū yíng guāng wén   huā míng yǐn xiù lóng bǎo chāi xíng cǎi fèng   luó pèi yǎn dān hóng
yán yáo huá   jiāng cháo gōng yīn yóu chéng běi   ǒu xiàng sòng jiā dōng
diào chū wēi   róu qíng àn tōng huán chán yǐng dòng   huí chén méng
zhuǎn miàn liú huā xuě   dēng chuáng bào cóng yuān yāng jiāo jǐng   fěi cuì huān lóng
méi dài xiū pín   zhū chún nuǎn gèng róng qīng lán ruǐ   rùn fēng
yōng wàn   duō jiāo ài liǎn gōng hàn guāng zhū diǎn diǎn   luàn 绿 sōng sōng
fāng qiān nián huì   é wén qióng liú lián shí yǒu xiàn   qiǎn quǎn nán zhōng
màn liǎn hán chóu tài   fāng shì zhōng zèng huán míng yùn   liú jié biǎo xīn tóng
fěn liú qīng jìng   cán dēng rào àn chóng huá guāng yóu rǎn rǎn   jiàn tóng tóng
jǐng chéng hái guī luò   chuī xiāo shàng sōng xiāng yóu rǎn shè   zhěn shàng cán hóng
lín táng cǎo   piāo piāo zhǔ péng qín míng yuàn   qīng hàn wàng guī hóng 鸿
hǎi kuò chéng nán   tiān gāo chōng xíng yún chǔ suǒ   xiāo shǐ zài lóu zhōng