回棹

唐代 杜甫
宿昔试安命,自私犹畏天。劳生系一物,为客费多年。 衡岳江湖大,蒸池疫疠偏。散才婴薄俗,有迹负前贤。 巾拂那关眼,瓶罍易满船。火云滋垢腻,冻雨裛沉绵。 强饭莼添滑,端居茗续煎。清思汉水上,凉忆岘山巅。 顺浪翻堪倚,回帆又省牵。吾家碑不昧,王氏井依然。 几杖将衰齿,茅茨寄短椽。灌园曾取适,游寺可终焉。 遂性同渔父,成名异鲁连。篙师烦尔送,朱夏及寒泉。
宿 shì ān mìng   yóu wèi tiān láo shēng   wèi fèi duō nián
héng yuè jiāng   zhēng chí piān sàn cái yīng báo   yǒu qián xián
jīn guān yǎn   píng léi mǎn chuán huǒ yún gòu   dòng chén mián
qiáng fàn chún tiān huá   duān míng jiān qīng hàn shuǐ shàng   liáng xiàn shān diān
shùn làng fān kān   huí fān yòu shěng qiān jiā bēi mèi   wáng shì jǐng rán
zhàng jiāng shuāi chǐ 齿   máo duǎn chuán guàn yuán céng shì   yóu zhōng yān
suì xìng tóng   chéng míng lián gāo shī fán ěr sòng   zhū xià hán quán