潓阳亭作

唐代 元结
问吾常宴息,泉上何处好。独有潓阳亭,令人可终老。 前轩临潓泉,凭几漱清流。外物自相扰,渊渊还复休。 有时出东户,更欲檐下坐。非我意不行,石渠能留我。 峰石若鳞次,欹垂复旋回。为我引潓泉,泠泠檐下来。 天寒宜泉温,泉寒宜天暑。谁到潓阳亭,其心肯思去。
wèn cháng yàn   quán shàng chǔ hǎo yǒu huì yáng tíng   lìng rén zhōng lǎo
qián xuān lín huì quán   píng shù qīng liú wài xiāng rǎo   yuān yuān hái xiū
yǒu shí chū dōng   gèng yán xià zuò fēi xíng   shí néng liú
fēng shí ruò lín   chuí xuán huí wèi yǐn huì quán   líng líng yán xià lai
tiān hán quán wēn   quán hán tiān shǔ shuí dào huì yáng tíng   xīn kěn