回心岭

宋代 李廌
万仞嵩峰接天远,妖武登封艰步辇。 初登峻岭已回心,何事艰难能黾勉。 亦似徽之泛剡溪,想见王阳临蜀坂。 老子山林兴不浅,兴尽中涂犹欲返。 古人戒在末路难,九十常为百里半。 世上风波更可憎,心不可回聊自劝。
wàn rèn sōng fēng jiē tiān yuǎn   yāo dēng fēng jiān niǎn
chū dēng jùn lǐng huí xīn   shì jiān nán néng mǐn miǎn
shì huī zhī fàn shàn   xiǎng jiàn wáng yáng lín shǔ bǎn
lǎo zi shān lín xīng qiǎn   xìng jìn zhōng yóu fǎn
rén jiè zài nán   jiǔ shí cháng wèi bǎi bàn
shì shàng fēng gèng zēng   xīn huí liáo quàn