会心

宋代 戴复古
我本江湖客,来观雁荡奇。 脚穿灵运履,口诵贯休诗。 景物与心会,山灵莫我知。 白云迷去路,临水坐多时。
běn jiāng   lái guān yàn dàng
jiǎo chuān 穿 líng yùn   kǒu sòng guàn xiū shī
jǐng xīn huì   shān líng zhī
bái yún   lín shuǐ zuò duō shí