回王秀才二赋
郭璞长江宋玉风,君才可与角豪雄。织成故典文之巧,琢就新词学者工。
昔日貌观轻子羽,今朝颖出喜毛公。频烦教我勤多矣,疏决蒙泉使向东。
guō
郭
pú
璞
cháng
长
jiāng
江
sòng
宋
yù
玉
fēng
风
,
jūn
君
cái
才
kě
可
yǔ
与
jiǎo
角
háo
豪
xióng
雄
zhī
。
chéng
织
gù
成
diǎn
故
wén
典
zhī
文
qiǎo
之
zhuó
巧
,
jiù
琢
xīn
就
cí
新
xué
词
zhě
学
gōng
者
工
。
xī
昔
rì
日
mào
貌
guān
观
qīng
轻
zǐ
子
yǔ
羽
,
jīn
今
zhāo
朝
yǐng
颖
chū
出
xǐ
喜
máo
毛
gōng
公
pín
。
fán
频
jiào
烦
wǒ
教
qín
我
duō
勤
yǐ
多
shū
矣
,
jué
疏
méng
决
quán
蒙
shǐ
泉
xiàng
使
dōng
向
东
。