会霜晴诗

宋代 陈深
旭日照萧晨,凄清不受尘。 冷光明似雪,科暖胜如春。 红弃辉相照,黄花色愈新。 南窗差可爱,曝背豁天真。
zhào xiāo chén   qīng shòu chén
lěng guāng míng xuě   nuǎn shèng chūn
hóng huī xiāng zhào   huáng huā xīn
nán chuāng chā ài   bèi huō tiān zhēn