慧山

宋代 顾逢
空山尘不到,白昼定僧禅。 龙口一泓水,人间第二泉。 殿高云气湿,屋断树阴连。 张祜曾题品,唐碑尚俨然。
kōng shān chén dào   bái zhòu dìng sēng chán  
lóng kǒu hóng shuǐ   rén jiān èr quán  
diàn 殿 gāo yún shī 湿   duàn shù yīn lián  
zhāng céng pǐn   táng bēi shàng yǎn rán