晦日游大理韦卿城南别业四声依次用各六韵

唐代 王维
(册4 卷125 页1245d) 与世澹无事。 自然江海人。 侧闻尘外游。 解骖(一作弁)[车尼]朱轮。 平(一作极)野照暄景。 上天垂春云。 张组竟北阜。 泛舟过东邻。 故乡信高会。 牢醴及佳辰(一作家臣)。 幸同击壤乐。 心荷尧为君。 郊居杜陵下。 永日同携手。 仁(一作入)里霭川阳。 平原见峰首。 园庐鸣春鸠。 林薄媚新柳。 上卿始登席。 故老前为寿。 临当游(一作送)南陂。 约略执杯酒。 归欤绌(一作继)微官。 惆怅心自咎。 冬中余雪在。 墟上春流驶。 风日畅怀抱。 山川多秀(一作好天)气。 [周彡]胡先晨炊(一作丰酌)。 庖脍亦云(一作後)至。 高情浪海岳。 浮生寄天地。 君子外簪缨。 埃尘良不啻。 所乐衡门中。 陶然忘其贵。 高馆临澄陂。 旷然荡(一作望理)心目。 淡荡动云天。 玲珑映墟曲。 鹊巢结空林。 雉[句隹]响幽谷。 应接无闲暇。 徘徊以(一作似)踯躅。 纡组上春堤。 侧弁倚乔木。 弦望忽已晦。 後期洲应绿。
    4     4    1   2   5     juǎn   1   2   4   5   d  
shì dàn shì
rán jiāng hǎi rén
wén chén wài yóu
jiě cān   zuò biàn     )[ chē   zhū
píng   zuò   zhào xuān jǐng
shàng tiān chuí chūn yún
zhāng jìng běi
fàn zhōu guò dōng lín
xiāng xìn gāo huì
láo jiā chén   zuò jiā chén   )。
xìng tóng rǎng
xīn yáo wèi jūn
jiāo líng xià
yǒng tóng xié shǒu
rén   zuò   ǎi chuān yáng
píng yuán jiàn fēng shǒu
yuán míng chūn jiū
lín mèi xīn liǔ
shàng qīng shǐ dēng
lǎo qián wéi shòu 寿
lín dāng yóu   zuò sòng   nán bēi
yuē lüè zhí bēi jiǔ
guī chù   zuò   wēi guān
chóu chàng xīn jiù
dōng zhōng xuě zài
shàng chūn liú shǐ
fēng chàng huái 怀 bào
shān chuān duō xiù   zuò hǎo tiān  
  zhōu shān   xiān chén chuī   zuò fēng zhuó   ) )。
páo kuài yún   zuò hòu   zhì
gāo qíng làng hǎi yuè
shēng tiān
jūn zi wài zān yīng
āi chén liáng chì
suǒ héng mén zhōng
táo rán wàng guì
gāo guǎn lín chéng bēi
kuàng rán dàng   zuò wàng   xīn
dàn dàng dòng yún tiān
líng lóng yìng
què cháo jié kōng lín
zhì   zhuī   xiǎng yōu
yìng jiē xián xiá
pái huái   zuò shì   zhí zhú
shàng chūn
biàn qiáo
xián wàng huì
hòu zhōu yīng 绿