晦日即事示同游

宋代 韩淲
閒居谁与娱,寂历满黄叶。冬晴日气午,乘暖得步屧。 儿仆为游园,俛仰才自惬。亲朋忽过我,少坐情意浃。 烹茶味既爽,穿林景逾接。纵游星居寺,僧房颇稠叠。 随流觉路熟,更见沙觜涉。道院出香鼎,春山弄书箧。 留连一两杯,设饭羹用筴。亭虚列峰峦,溪净映城堞。 跻攀重阁晚,览句费目睫。归欤语河梁,分手兴未帖。 吾衰子俱壮,岁莫何术业。从来评道德,亦必在耕猎。 好恶空纷拿,利害漫慑怯。郡国有惠养,朝家有调燮。 孙膑为断足,范雎至折胁。尚能变轩昂,未信祇萎苶。 庄知冥灵春,佛说恶浊劫。无视雾气蒸,飞鸢堕跕跕。
xián shuí   mǎn huáng dōng qíng chéng   nuǎn xiè    
ér wèi yóu yuán   yǎng cái qiè qīn péng guò shǎo   zuò qíng jiā    
pēng chá wèi shuǎng   chuān 穿 lín jǐng jiē zòng yóu xīng sēng   fáng chóu dié    
suí liú jué shú   gèng jiàn shā shè dào yuàn chū xiāng dǐng chūn   shān nòng shū qiè    
liú lián liǎng bēi   shè fàn gēng yòng tíng liè fēng luán   jìng yìng chéng dié    
pān zhòng wǎn   lǎn fèi jié guī liáng fēn   shǒu xīng wèi tiē    
shuāi zi zhuàng   suì shù cóng lái píng dào   zài gēng liè    
hào kōng fēn   hài màn shè qiè jùn guó yǒu huì yǎng cháo   jiā yǒu diào xiè    
sūn bìn wèi duàn   fàn zhì shé xié shàng néng biàn xuān áng wèi   xìn wěi nié    
zhuāng zhī míng líng chūn   shuō è zhuó jié shì zhēng fēi   yuān duò dié dié