回陆主簿贺生日诗

宋代 阳枋
南华眇夸灵椿树,八千为秋八千春。 要是循名须责实,人生三万六千日。 世间修短皆自然,造化到底难为言。 一十二万九千岁,更加五百乾之兑。 安乐老仙穷象数,三哥笑言讥浅露。 只如三百六十五,天运从来周一度。 太羹玄酒浑浑饿,何人於中罗八珍。 八珍向里有真味,未可以天而废人。 神数自一而至十,万物生成由此出。 坤兑无首乾无终,阴阳为用常弄虚。 颜子闻一以知十,清明禀不苟麻畀。 六德六行惟俱全,只向纲常穷所止。 人能陋巷乐箪瓢,践行好是奇男子。 看尽古今为圣贤,度事有经还有权。 纷纭杂扰语不尽,匠斤扁斩惟心传。 道至无言而止矣,此外如何别有旨。 万灵昭灼会分雨,须使爱之若桐梓。 朅来城市辞山林,萧萧两鬓雪山侵。 感甚秋高华晚节,搜枯聊作寒蛩吟。
nán huá miǎo kuā líng chūn 椿 shù   qiān wèi qiū qiān chūn  
yào shì xún míng shí   rén shēng sān wàn liù qiān  
shì jiān xiū duǎn jiē rán   zào huà dào nán wéi yán  
shí èr wàn jiǔ qiān suì   gèng jiā bǎi qián zhī duì  
ān lǎo xiān qióng xiàng shù   sān xiào yán qiǎn  
zhī sān bǎi liù shí   tiān yùn cóng lái zhōu  
tài gēng xuán jiǔ hún hún è 饿   rén zhōng luó zhēn  
zhēn xiàng yǒu zhēn wèi   wèi tiān ér fèi rén  
shén shù ér zhì shí   wàn shēng chéng yóu chū  
kūn duì shǒu qián zhōng   yīn yáng wèi yòng cháng nòng  
yán zi wén zhī shí   qīng míng bǐng gǒu  
liù liù háng wéi quán   zhǐ xiàng gāng cháng qióng suǒ zhǐ  
rén néng lòu xiàng dān piáo   jiàn xíng hǎo shì nán  
kàn jìn jīn wèi shèng xián   shì yǒu jīng hái yǒu quán  
fēn yún rǎo jìn   jiàng jīn biǎn zhǎn wéi xīn chuán  
dào zhì yán ér zhǐ   wài bié yǒu zhǐ  
wàn líng zhāo zhuó huì fēn   shǐ 使 ài zhī ruò tóng  
qiè lái chéng shì shān lín   xiāo xiāo liǎng bìn xuě shān qīn  
gǎn shén qiū gāo huá wǎn jié   sōu liáo zuò hán qióng yín