回龙寺松

宋代 洪咨夔
环蜀多宜柏,回龙独见松。 似惊前辈落,忽与故人逢。 水石清高骨,风霜老退容。 更须坚晚节,莫洿大夫封。
huán shǔ duō bǎi   huí lóng jiàn sōng  
shì jīng qián bèi luò   rén féng  
shuǐ shí qīng gāo   fēng shuāng lǎo tuì 退 róng  
gèng jiān wǎn jié   洿 dài fēng