回流山亭
亭高山尽入,回首见鄱阳。天地开吴楚,弦歌有宋唐。
峰云低栋白,湖日倒碑黄。六月吾来此,凉风不可当。
tíng
亭
gāo
高
shān
山
jǐn
尽
rù
入
,
huí
回
shǒu
首
jiàn
见
pó
鄱
yáng
阳
tiān
。
dì
天
kāi
地
wú
开
chǔ
吴
xián
楚
,
gē
弦
yǒu
歌
sòng
有
táng
宋
唐
。
fēng
峰
yún
云
dī
低
dòng
栋
bái
白
,
hú
湖
rì
日
dào
倒
bēi
碑
huáng
黄
liù
。
yuè
六
wú
月
lái
吾
cǐ
来
liáng
此
,
fēng
凉
bù
风
kě
不
dāng
可
当
。