蕙兰芳引

宋代 吴文英
空翠染云,楚山迥故人南北。秀骨冷盈盈,清洗九秋涧绿。奉车旧畹,料未许、千金轻儥。浅笑还不语,蔓草罗裙一幅。 素女情多,阿真娇重,唤起空谷。弄野色烟姿,宜扫怨蛾澹墨。光风入户,媚香倾国。湘佩寒、幽梦小窗春足。
kōng cuì rǎn yún   chǔ shān jiǒng rén nán běi xiù lěng yíng yíng   qīng jiǔ qiū jiàn 绿 fèng chē jiù wǎn   liào wèi qiān jīn qīng qiǎn xiào hái   màn cǎo luó qún
qíng duō   ā zhēn jiāo zhòng   huàn kōng nòng yān 姿   sǎo yuàn é dàn guāng fēng   mèi xiāng qīng guó xiāng pèi hán yōu mèng xiǎo chuāng chūn