慧和尚三绝

宋代 文天祥
画我郎潜先帝时,而今白发渐参差。 若交传入都人眼,疑汝前身妙善师。 风雪衡山涕满膺,懒残不管自家身。 殷勤拨火分煨芋,却有工夫到别人。 花光老矣墨婆娑,无赖梅花一白何。 为问西来宗旨道,世间色相是空麽。
huà láng qián xiān shí   ér jīn bái jiàn cēn
ruò jiāo chuán dōu rén yǎn   qián shēn miào shàn shī
fēng xuě héng shān mǎn yīng   lǎn cán guǎn jiā shēn
yīn qín huǒ fēn wēi   què yǒu gōng dào bié rén
huā guāng lǎo suō   lài méi huā bái
wèi wèn 西 lái zōng zhǐ dào   shì jiàn xiāng shì kōng