悔恨

唐代 韦庄
六七年来春又秋,也同欢笑也同愁。才闻及第心先喜, 试说求婚泪便流。几为妒来频敛黛,每思闲事不梳头。 如今悔恨将何益,肠断千休与万休。
liù nián lái chūn yòu qiū   tóng huān xiào tóng chóu cái wén xīn xiān  
shì shuō qiú hūn lèi biàn 便 liú wèi lái pín liǎn dài   měi xián shì shū tóu
jīn huǐ hèn jiāng   cháng duàn qiān xiū wàn xiū