会别离

唐代 李白
结发生别离,相思复相保。如何日已久,五变庭中草。 渺渺大海途,悠悠吴江岛。但恐不出门,出门无远道。 远道行既难,家贫衣复单。严风吹积雪,晨起鼻何酸。 人生各有志,岂不怀所安。分明天上日,生死愿同欢。
jié shēng bié   xiāng xiāng bǎo jiǔ   biàn tíng zhōng cǎo
miǎo miǎo hǎi   yōu yōu jiāng dǎo dàn kǒng chū mén   chū mén yuǎn dào
yuǎn dào héng nán   jiā pín dān yán fēng chuī xuě   chén suān
rén shēng yǒu zhì   huái 怀 suǒ ān fēn míng tiān shàng   shēng yuàn tóng huān