惠别

宋代 张耒
洞箫奏兮瑶瑟御,日不足兮继以夜。 吾宁独此湛乐兮,嘉予美之宜修。 披浮云出明月兮,挥众星不与谋。 既成言以命予兮,顾永予之光明。 岂独谓不然兮,托东风以惠声。 嗟言独何容易兮,有倾身者鬼神。 中怀着而必见兮,卷兰舌而交信。 予虽不执子明烛兮,光辉其舍予。 两相审者不媒兮,予既获子于鼻息。 舒子声以歌兮,凤凰将闻而振羽。 结子佩而起舞兮,星斗视子而上下。 独翩翩其不可留兮,君之居可知而不可得。 春水涣涣兮,予独饮君河之曲。 鸟鸣群飞兮,其下芳草。 柳舒舒其可揽结兮,桃李始就其膏沐。 行者怀兮别者思,酌君酒兮寿君以不衰。 抚君舟之悠然兮,将浩渺以浮航。 三江震泽兮,舟师告惫而一息。 引日星之煌煌兮,吾独望子于南极。 想子其下兮,鼓圣涛而鞭蛟龙。 使宓妃不敢巧笑兮,皇英敛衽而来从。 南风之来兮,入予裾悦余心。 独条畅而清婉兮,曰是为故人之风。
dòng xiāo zòu yáo    
níng zhàn   jiā měi zhī xiū  
yún chū míng yuè   huī zhòng xīng móu  
chéng yán mìng   yǒng zhī guāng míng  
wèi rán   tuō dōng fēng huì shēng  
jiē yán róng   yǒu qīng shēn zhě guǐ shén  
zhōng huái 怀 zhe ér jiàn   juǎn lán shé ér jiāo xìn  
suī zhí míng zhú   guāng huī shě  
liǎng xiāng shěn zhě méi   huò zi  
shū shēng   fèng huáng jiāng wén ér zhèn  
jié pèi ér   xīng dǒu shì zi ér shàng xià  
piān piān liú   jūn zhī zhī ér  
chūn shuǐ huàn huàn   yǐn jūn zhī  
niǎo míng qún fēi   xià fāng cǎo  
liǔ shū shū lǎn jié   táo shǐ jiù gào  
xíng zhě huái 怀 bié zhě   zhuó jūn jiǔ shòu 寿 jūn shuāi  
jūn zhōu zhī yōu rán   jiāng hào miǎo háng  
sān jiāng zhèn   zhōu shī gào bèi ér  
yǐn xīng zhī huáng huáng   wàng nán  
xiǎng zi xià   shèng tāo ér biān jiāo lóng  
shǐ 使 fēi gǎn qiǎo xiào   huáng yīng liǎn rèn ér lái cóng  
nán fēng zhī lái   yuè xīn  
tiáo chàng ér qīng wǎn   yuē shì wèi rén zhī fēng