惠安赖惟允汝恭乞崇清老椿芳桂四大字为赋二

宋代 王迈
蕊宫仙子携黄云,挼之成屑来缤纷。 百和天香兔为捣,蟾蜍窃之从月奔。 色香假合成引树,天上香飘天下闻。 花神乞种到后土,蒙天一笑移其根。 知君腰有补月斤,斫取高权扬远芬, 留其賸者遗子孙。
ruǐ gōng xiān xié huáng yún   ruá zhī chéng xiè lái bīn fēn  
bǎi tiān xiāng wèi dǎo   chán chú qiè zhī cóng yuè bēn  
xiāng jiǎ chéng yǐn shù   tiān shàng xiāng piāo tiān xià wén  
huā shén zhǒng dào hòu   méng tiān xiào gēn  
zhī jūn yāo yǒu yuè jīn   zhuó gāo quán yáng yuǎn fēn  
liú shèng zhě sūn