惠安赖惟允汝恭乞崇清老椿芳桂四大字为赋二

宋代 王迈
混元盘古为之母,汗漫安期为这友。 枝条上挂蜺连蜷,劫火不坏其天全。 雷雨不惊其生厚,春秋巧历莫能知, 知我者有蒙垃叟,君持此物为亲寿。 老陈作字光摩斗,人兮椿兮共长久。
hùn yuán pán wèi zhī   hàn màn ān wèi zhè yǒu  
zhī tiáo shàng guà lián quán   jié huǒ huài tiān quán  
léi jīng shēng hòu   chūn qiū qiǎo néng zhī  
zhī zhě yǒu méng sǒu   jūn chí wèi qīn shòu 寿  
lǎo chén zuò guāng dòu   rén chūn 椿 gòng cháng jiǔ