胡和聊用所赠王复翁韵见寄叠韵奉谢

宋代 徐瑞
世味居然如嚼晚,贫间独爱故丘瓜。 寸心自欲期千载,一理端能贯百家。 为山功夫在进篑,穷源消息间乘槎。 此去相从须有日,裂牍聊当寄梅花。
shì wèi rán jué wǎn   pín jiān ài qiū guā  
cùn xīn qiān zǎi   duān néng guàn bǎi jiā  
wéi shān gōng zài jìn kuì   qióng yuán xiāo xi jiān chéng chá  
xiāng cóng yǒu   liè liáo dāng méi huā