壶公谣

明代 顾应祥
壶公山中兴有馀,山人爱閒头不梳。诗吟古人不道语,架插俗眼未见书。 有时乘兴写幽抱,老蚌迸出千斛珠。雄才如此合廊庙,早归丘壑良可吁。 山人自言吾所好,不在佩玉金门趋。曾闻世界常陷缺,唾壶击碎狂歌发。 倦卧南阳冈上云,醉呼采石矶头月。阅残尘世同蜉蝣,剖破籓篱同胡越。 年踰耳顺筋力强,时向风前晞鹤发。舍南舍北俱种花,客来剪韭还摘瓜。 开径杖分黄犊草,携尊时对白鸥沙。鸥沙犊草自成趣,何用更觅仙人家。
gōng shān zhōng xīng yǒu   shān rén ài xián tóu shū shī yín rén dào   jià chā yǎn wèi jiàn shū
yǒu shí chéng xìng xiě yōu bào   lǎo bàng bèng chū qiān zhū xióng cái láng miào   zǎo guī qiū liáng
shān rén yán suǒ hǎo   zài pèi jīn mén céng wén shì jiè cháng xiàn quē   tuò suì kuáng
juàn nán yáng gāng shàng yún   zuì cǎi shí tóu yuè yuè cán chén shì tóng yóu   pōu fān tóng yuè
nián ěr shùn jīn qiáng   shí xiàng fēng qián shě nán shě běi zhòng huā   lái jiǎn jiǔ hái zhāi guā
kāi jìng zhàng fēn huáng cǎo   xié zūn shí duì bái ōu shā ōu shā cǎo chéng   yòng gèng xiān rén jiā