胡公疏示祖择之卢氏石诗和之

宋代 梅尧臣
远州太守蓬山客,来过卢家寻怪石。 卢家百物今已空,唯石难移留旧迹。 埋没尚存三四分,雨淋日炙如皴皵。 太守恻然呼健儿,荷锄秉锸争来役。 健儿掘土不为坚,旋旋剜沙见圭隙。 渐奇渐异人忘劳,更索更深知几尺。 瘦峰削出嵩华骨,虚窍凿破蛟螭额。 千指曳绳车四轮,击鼓助力归东陌。 东陌东头湖水傍,黄泥洗尽何苍碧。 故宅愈冷东湖喧,贵贱竞观无碍隔。 太守自怜坚直心,爱少憎多屡遭谪。 南至苍梧及桂林,名山遍访无穷僻。 所宜厌惯不入眼,向此歌吟尤爱惜。 我思永叔滁阳时,大夸古翠菱溪获。 作诗远寄予与苏,高唱相随无节拍。 今知贤人趣向同,玩好托情亡俗格。 建康从事胡公疏,一见诧君如李白。 雄才落笔泻天河,缀韵孤清仍险窄。 入探虎穴谁为难,辞通造化方能敌。 殿後吾虽胆力强,独鞭疲马络无益
yuǎn zhōu tài shǒu péng shān   lái guò jiā xún guài shí  
jiā bǎi jīn kōng   wéi shí nán liú jiù  
mái shàng cún sān fēn   lín zhì cūn què  
tài shǒu rán jiàn ér   chú bǐng chā zhēng lái  
jiàn ér jué wéi jiān   xuán xuán wān shā jiàn guī  
jiàn jiàn rén wàng láo   gèng suǒ gēng shēn zhī chǐ  
shòu fēng xuē chū sōng huá   qiào záo jiāo chī é  
qiān zhǐ shéng chē lún   zhù guī dōng  
dōng dōng tóu shuǐ bàng   huáng jǐn cāng  
zhái lěng dōng xuān   guì jiàn jìng guān ài  
tài shǒu lián jiān zhí xīn   ài shǎo zēng duō zāo zhé  
nán zhì cāng guì lín   míng shān biàn fǎng 访 qióng  
suǒ yàn guàn yǎn   xiàng yín yóu ài  
yǒng shū chú yáng shí   kuā cuì líng huò  
zuò shī yuǎn   gāo chàng xiāng suí jié pāi  
jīn zhī xián rén xiàng tóng   wán hǎo tuō qíng wáng  
jiàn kāng cóng shì gōng shū   jiàn chà jūn bái  
xióng cái luò xiè tiān   zhuì yùn qīng réng xiǎn zhǎi  
tàn xué shuí wéi nán   tōng zào huà fāng néng  
diàn 殿 hòu suī dǎn qiáng   biān luò