壶公山

唐代 黄滔
八面峰峦秀,孤高可偶然。数人游顶上,沧海见东边。 不信无灵洞,相传有古仙。橘如珠夏在,池象月垂穿。 髣髴尝闻乐,岧峣半插天。山寒彻三伏,松偃出千年。 樵牧时迷所,仓箱岁叠川。严祠风雨管,怪木薜萝缠。 青草方中药,苍苔石里钱。琼津流乳窦,春色驻芝田。 乌兔中时近,龙蛇蛰处膻。嘉名光列土,秀气产群贤。 瀑锁瑶台路,溪升钓浦船。鳌头擎恐没,地轴压应旋。 蠲疾寒甘露,藏珍起瑞烟。画工飞梦寐,诗客寄林泉。 掘地多云母,缘霜欠木绵。井通鳅吐脉,僧隔虎栖禅。 危磴千寻拔,奇花四季鲜。鹤归悬圃少,凤下碧梧偏。 桃易炎凉熟,茶推醉醒煎。村家蒙枣栗,俗骨爽猿蝉。 谷语升乔鸟,陂开共蒂莲。落枫丹叶舞,新蕨紫芽拳。 翠竹雕羌笛,悬藤煮蜀笺。白云长掩映,流水别潺湲。 作赋前儒阙,冲虚南国先。省郎求牧看,野老葺斋眠。 寺立兴衰创,碑须一二镌。清吟思却隐,簪绂奈萦牵。
miàn fēng luán xiù   gāo ǒu rán shù rén yóu dǐng shàng   cāng hǎi jiàn dōng bian
xìn líng dòng   xiāng chuán yǒu xiān zhū xià zài   chí xiàng yuè chuí chuān 穿
fǎng cháng wén   tiáo yáo bàn chā tiān shān hán chè sān   sōng yǎn chū qiān nián
qiáo shí suǒ   cāng xiāng suì dié chuān yán fēng guǎn   guài luó chán
qīng cǎo fāng zhōng yào   cāng tái shí qián qióng jīn liú dòu   chūn zhù zhī tián
zhōng shí jìn   lóng shé zhé chǔ shān jiā míng guāng liè   xiù qi chǎn qún xián
suǒ yáo tái   shēng diào chuán áo tóu qíng kǒng méi   zhóu yīng xuán
juān hán gān   cáng zhēn ruì yān huà gōng fēi mèng mèi   shī lín quán
jué duō yún   yuán shuāng qiàn mián jǐng tōng qiū mài   sēng chán
wēi dèng qiān xún   huā xiān guī xuán shǎo   fèng xià piān
táo yán liáng shú   chá tuī zuì xǐng jiān cūn jiā méng zǎo   shuǎng yuán chán
shēng qiáo niǎo   bēi kāi gòng lián luò fēng dān   xīn jué quán
cuì zhú diāo qiāng   xuán téng zhǔ shǔ jiān bái yún zhǎng yǎn yìng   liú shuǐ bié chán yuán
zuò qián quē   chōng nán guó xiān shěng láng qiú kàn   lǎo zhāi mián
xīng shuāi chuàng   bēi èr juān qīng yín què yǐn   zān nài yíng qiān