胡儿莫窥江

宋代 刘子翚
胡儿莫窥江,长江限绝吴楚间。 惊涛骇浪如连山,鲸鲵出没含戈鋋, 汝不顾死争相先。鸣髇不响突骑闲, 浮尸随潮去复还。胡儿莫窥江, 楼船百尺高崔鬼,鼓枻叱咤生风雷。 吴侬入水双眸开,汝不素习胡为来。 生虽欲杀死可哀,南北孰非吾民哉。 胡儿莫窥江,前年飞矢入未央, 日月双坠天无光。去年一炬烧维扬, 丹凤徒穴仍南翔。国势如衡有低昂, 犬戎岂得称天王。暴兴恃暴必亟亡, 乘蛇古谶开其祥。中兴将士材无双, 抚剑气已驰龙荒。胡儿胡儿莫猖狂。
ér kuī jiāng   cháng jiāng xiàn jué chǔ jiān  
jīng tāo hài làng lián shān   jīng chū hán chán  
zhēng xiāng xiān míng xiāo xiǎng xián    
shī suí cháo huán ér kuī jiāng    
lóu chuán bǎi chǐ gāo cuī guǐ   chì zhà shēng fēng léi  
nóng shuǐ shuāng móu kāi   wéi lái  
shēng suī shā āi   nán běi shú fēi mín zāi  
ér kuī jiāng   qián nián fēi shǐ wèi yāng  
yuè shuāng zhuì tiān guāng nián shāo wéi yáng    
dān fèng xué réng nán xiáng guó shì héng yǒu áng    
quǎn róng de chēng tiān wáng bào xīng shì bào wáng    
chéng shé chèn kāi xiáng zhōng xīng jiàng shì cái shuāng    
jiàn chí lóng huāng ér ér chāng kuáng