胡东原香锦亭

宋代 白玉蟾
东皇剖破勾芒腹,锦心绣肠香馥郁。 绛都风雨僝僽春,花魂无主自精神。 黄鹂初唤柳开眼,海棠枝上春烟暖。 离出一点两点红,墙头红腮微笑风。 东原去后花无主,春工亦懒施机杼。 亭前忽遇诗酒仙,花亦喷出些龙涎。 风催雨趱花不辨,满庭芬芳生烂熳。 牡丹吐火花欲然,日将锦绣铺苔毡。 诗狂梦与花神饮,酒醉不与花神寝。 酒阑令我忆东原,花木虽在人恻然。 此诗终不为花作,惆怅东原此丘壑。 而今赏花不见人,但见蜂蝶飞闲亭。
dōng huáng pōu gōu máng   jǐn xīn xiù cháng xiāng
jiàng dōu fēng chán zhòu chūn   huā hún zhǔ jīng shén
huáng chū huàn liǔ kāi yǎn   hǎi táng zhī shàng chūn yān nuǎn
chū diǎn liǎng diǎn hóng   qiáng tóu hóng sāi wēi xiào fēng
dōng yuán hòu huā zhǔ   chūn gōng lǎn shī zhù
tíng qián shī jiǔ xiān   huā pēn chū xiē lóng xián
fēng cuī zǎn huā biàn   mǎn tíng fēn fāng shēng làn màn
dan huǒ huā rán   jiāng jǐn xiù tái zhān
shī kuáng mèng huā shén yǐn   jiǔ zuì huā shén qǐn
jiǔ lán lìng dōng yuán   huā suī zài rén rán
shī zhōng wéi huā zuò   chóu chàng dōng yuán qiū
ér jīn shǎng huā jiàn rén   dàn jiàn fēng dié fēi xián tíng