虎洞

宋代 陆游
空山秋高木叶黄,茫茫百草凋秋霜。 逶迤深谷白昼静,群鸦竞噪众鸟翔。 洞中有虎何猛烈,牙如利刀爪如铁。 奋髯掉尾初出穴,昂头四顾吐其舌。 双睛忽动飞电回,层崖长啸阴风来。 山中藜藿谁敢采,野外狐兔皆悲哀。 嗟虎之猛有如此,自是贪残日无已。 岂无壮士裴将军,弯弓射之殄其类。 方今上有明圣君,广爱民物怀深仁,推诚不但祝罗网,登用牧守需贤人。 四郊无事民安静,有若刘昆多善政。 嗟虎虽猛当如何,胡为饮泉卷久阿?明当负子东渡河!
kōng shān qiū gāo huáng   máng máng bǎi cǎo diāo qiū shuāng
wēi shēn bái zhòu jìng   qún jìng zào zhòng niǎo xiáng
dòng zhōng yǒu měng liè   dāo zhǎo tiě
fèn rán diào wěi chū chū xué   áng tóu shé
shuāng jīng dòng fēi diàn huí   céng cháng xiào yīn fēng lái
shān zhōng huò shuí gǎn cǎi   wài jiē bēi āi
jiē zhī měng yǒu   shì tān cán
zhuàng shì péi jiāng jūn   wān gōng shè zhī tiǎn lèi
fāng jīn shàng yǒu míng shèng jūn   guǎng 广 ài mín huái 怀 shēn rén   tuī chéng dàn zhù luó wǎng   dēng yòng shǒu xián rén
jiāo shì mín ān jìng   yǒu ruò liú kūn duō shàn zhèng
jiē suī měng dāng   wéi yǐn quán juǎn jiǔ ā   míng dāng dōng