蝴蝶二首

唐代 徐夤
缥缈青虫脱壳微,不堪烟重雨霏霏。一枝秾艳留教住, 几处春风借与飞。防患每忧鸡雀口,怜香偏绕绮罗衣。 无情岂解关魂梦,莫信庄周说是非。 拂绿穿红丽日长,一生心事住春光。最嫌神女来行雨, 爱伴西施去采香。风定只应攒蕊粉,夜寒长是宿花房。 鸣蝉性分殊迂阔,空解三秋噪夕阳。
piāo miǎo qīng chóng tuō qiào wēi   kān yān zhòng fēi fēi zhī nóng yàn liú jiào zhù  
chù chūn fēng jiè fēi fáng huàn měi yōu què kǒu   lián xiāng piān rào luó
qíng jiě guān hún mèng   xìn zhuāng zhōu shuō shì fēi
绿 chuān 穿 hóng zhǎng   shēng xīn shì zhù chūn guāng zuì xián shén lái xíng  
ài bàn 西 shī cǎi xiāng fēng dìng zhǐ yīng zǎn ruǐ fěn   hán cháng shì 宿 huā fáng
míng chán xìng fēn shū kuò   kōng jiě sān qiū zào yáng