蝴蝶

唐代 齐己
何处背繁红,迷芳到槛重。分飞还独出,成队偶相逢。 远害终防雀,争先不避蜂。桃蹊牵往复,兰径引相从。 翠裛丹心冷,香凝粉翅浓。可寻穿树影,难觅宿花踪。 日晚来仍急,春残舞未慵。西风旧池馆,犹得采芙蓉。
chǔ bèi fán hóng   fāng dào kǎn zhòng fēn fēi hái chū   chéng duì ǒu xiāng féng
yuǎn hài zhōng fáng què   zhēng xiān fēng táo qiān wǎng   lán jìng yǐn xiāng cóng
cuì dān xīn lěng   xiāng níng fěn chì nóng xún chuān 穿 shù yǐng   nán 宿 huā zōng
wǎn lái réng   chūn cán wèi yōng 西 fēng jiù chí guǎn   yóu cǎi róng