胡楚玉,法门之龙象也,虽混迹㞐士,而超契应真。一旦别余游五台礼文殊大士,感此赋古体一章以赠

明代 王世贞
五台小五岳,梵天作真境。一岳为一台,秀出太行顶。 青分鹫岭润,白破鸡足瞑。七宝蟠紫空,三珠喷香井。 灵花时自秀,法雨长夏冷。吾闻古师利,结法当兹岭。 不避老宿嫌,时时神猊骋。楚公乘古来,少小发精猛。 服从居士便,心作苾刍静。托钵行别余,去去入幽迥。 圣灯悟来现,佛日尘内永。不畏毒龙摄,所畏在光景。 若叩清凉台,翛然在衣领。
tái xiǎo yuè   fàn tiān zuò zhēn jìng yuè wèi tái xiù   chū tài xíng dǐng    
qīng fēn jiù lǐng rùn   bái míng bǎo pán kōng sān   zhū pèn xiāng jǐng    
líng huā shí xiù   cháng xià lěng wén shī jié   dāng lǐng    
lǎo 宿 xián   shí shí shén chěng chǔ gōng chéng lái shào   xiǎo jīng měng    
cóng shì biàn 便   xīn zuò chú jìng tuō xíng bié   yōu jiǒng    
shèng dēng lái xiàn   chén nèi yǒng wèi lóng shè suǒ   wèi zài guāng jǐng    
ruò kòu qīng liáng tái   xiāo rán zài lǐng