湖北上吴胜之运使有感而言非诗也

宋代 戴复古
苍生积衅久,天欲尽杀之。 干戈杀不尽,继以大旱饥。 田野委饿莩,道路纷流离。 众人识天意,不敢加扶持。 公怀佛子性,逆天救民命。 擅移太仓粟,众拂生尘甑。 全活十万家,九州咏仁政。 逆天天弗怒,鬼神胡不恕。 白玉尚指瑕,青蝇工点素。 秋风动莼鲈,公亦思归去。 问公归去兮,苍生谁怙恃。
cāng shēng xìn jiǔ   tiān jǐn shā zhī
gān shā jìn   hàn
tián wěi è 饿   dào fēn liú
zhòng rén shí tiān   gǎn jiā chí
gōng huái 怀 xìng   tiān jiù mín mìng
shàn tài cāng   zhòng shēng chén zèng
quán huó shí wàn jiā   jiǔ zhōu yǒng rén zhèng
tiān tiān   guǐ shén shù
bái shàng zhǐ xiá   qīng yíng gōng diǎn
qiū fēng dòng chún   gōng guī
wèn gōng guī   cāng shēng shuí shì