虎斑猫

宋代 张镃
百丈慵参老野狐,一只俄得小於菟。 眈眈肯听豺声怯,索索当令鼠辈无。 既与道人常并坐,何妨童子戏编须。 硬黄新染香如蜡,从此书堂不闭厨。
bǎi zhàng yōng cān lǎo   zhī é xiǎo  
dān dān kěn tīng chái shēng qiè   suǒ suǒ dāng lìng shǔ bèi  
dào rén cháng bìng zuò   fáng tóng biān  
yìng huáng xīn rǎn xiāng   cóng shū táng chú