画竹行

明代 李梦阳
鄢陵王孙称竹溪,手自栽竹堂东西。巳诧白昼雷雨入,遽使六月秋云低。 王孙拈笔传竹神,不得乃忆能传人。黄筌异世与可灭,本朝颇数东吴真。 一幅千金掷不惜,有时客来挂之壁。壁上阶前翠相射,风行琳琅戛摩仄,四座慄慄生寒色。 陂陀沙屿意势远,洞庭木落潇湘晚。白云悠悠去不返,丛篁寂寞双妃怨。 于乎画形难画心,黄陵鹧鸪啼至今。月不常盈日中昃,人生何必长悲吟。 堂有佳宾膝有琴,美酒一酌还一斟。竹溪子,斟竹叶,歌竹枝,醉据玉案吹参差。 左杯酹竹右画师,李乎孔乎吾则谁。更须名手画六逸,并画王孙逸为七。
yān líng wáng sūn chēng zhú   shǒu zāi zhú táng dōng 西 chà bái zhòu léi   shǐ liù 使 yuè qiū yún    
wáng sūn niān chuán zhú shén   nǎi néng chuán rén huáng quán shì miè běn   cháo shù dōng zhēn    
qiān jīn zhì   yǒu shí lái guà zhī shàng jiē qián cuì xiāng shè fēng   xíng lín láng jiá   zuò shēng hán    
tuó shā 屿 shì yuǎn   dòng tíng luò xiāo xiāng wǎn bái yún yōu yōu fǎn cóng   huáng shuāng fēi yuàn    
huà xíng nán huà xīn   huáng líng zhè zhì jīn yuè cháng yíng zhōng rén   shēng zhǎng bēi yín    
táng yǒu jiā bīn yǒu qín   měi jiǔ zhuó hái zhēn zhú zi zhēn   zhú   zhú zhī zuì   àn chuī cēn    
zuǒ bēi lèi zhú yòu huà shī   kǒng shuí gèng míng shǒu huà liù bìng   huà wáng sūn wèi