画竹歌为道士詹明德赋

明代 刘基
我所思兮在潇湘,苍梧九疑渺无际,但见绿竹参天长。 上有寒烟凝不飞,下有流水声琅琅。 中有万古不尽离别泪,化作五色丹霞浆。 穿崖贯石出厚地,风吹露涤宵有光。 我欲因之邀凤凰,天路修阻川无梁。 孰知画史解人意,能以造化归毫芒。 虚堂无人白日静,使我顾盼增慨慷。 玄霜惨烈岁将宴,鼪啼鼯叫天悲凉。 我所思兮杳茫茫,山中紫笋春可茹,归来无使遥相望。
suǒ zài xiāo xiāng   cāng jiǔ miǎo   dàn jiàn 绿 zhú cān tiān cháng
shàng yǒu hán yān níng fēi   xià yǒu liú shuǐ shēng láng láng
zhōng yǒu wàn jìn bié lèi   huà zuò dān xiá jiāng
chuān 穿 guàn shí chū hòu   fēng chuī xiāo yǒu guāng
yīn zhī yāo fèng huáng   tiān xiū chuān liáng
shú zhī huà shǐ jiě rén   néng zào huà guī háo máng
táng rén bái jìng   shǐ 使 pàn zēng kǎi kāng
xuán shuāng cǎn liè suì jiāng yàn   shēng jiào tiān bēi liáng
suǒ yǎo máng máng   shān zhōng sǔn chūn   guī lái shǐ 使 yáo xiāng wàng