花珠二绝 其二

宋代 张侃
阶远滴成声,荷深圆又碎。风动水银收,亭亭开翡翠。
jiē yuǎn chéng shēng   shēn yuán yòu suì fēng dòng shuǐ yín shōu tíng   tíng kāi fěi cuì