画中九友诗

清代 吴伟业
华亭尚书天人流,墨花五色风云浮。至尊含笑黄金投,残膏剩馥鸡林求。 太常妙迹兼银钩,乐郊拥卷高堂秋。真宰欲诉穷雕搜,解衣盘礴堪忘忧。 谁其匹者王廉州,神姿玉树三山头,摆落万象烟霞收。 尊彝斑剥探商周,得意换却千金裘。檀园著述夸前修,丹青馀事追营丘。 平生书画置两舟,湖山胜处供淹留。阿龙北固持两矛,披图赤壁思曹刘。 酒醉洒墨横江楼,蒜山月落空悠悠。姑苏太守今僧繇,问事不省张两眸。 振笔忽起风飕飕,连纸十丈神明遒。松圆诗律通清讴,墨庄自画归田游。 一犁黄海鸣春鸠,长笛倒骑乌牸牛。花龛巨幅千峰稠,小景点出林塘幽。 晚年笔力凌沧洲,幅巾鹤发轻王侯。风流已矣吾瓜畴,一生迂癖为人尤,僮仆窃骂妻孥愁。 瘦如黄鹄闲如鸥,烟驱墨染何曾休。
huá tíng shàng shū tiān rén liú   huā fēng yún zhì zūn hán xiào huáng jīn tóu   cán gāo shèng lín qiú
tài cháng miào jiān yín gōu   jiāo yōng juǎn gāo táng qiū zhēn zǎi qióng diāo sōu   jiě pán kān wàng yōu
shuí zhě wáng lián zhōu   shén 姿 shù sān shān tóu   bǎi luò wàn xiàng yān xiá shōu
zūn bān tàn shāng zhōu   huàn què qiān jīn qiú tán yuán zhù shù kuā qián xiū   dān qīng shì zhuī yíng qiū
píng shēng shū huà zhì liǎng zhōu   shān shèng chù gōng yān liú ā lóng běi chí liǎng máo   chì cáo liú
jiǔ zuì héng jiāng lóu   suàn shān yuè luò kōng yōu yōu tài shǒu jīn sēng yáo   wèn shì xǐng zhāng liǎng móu
zhèn fēng sōu sōu   lián zhǐ shí zhàng shén míng qiú sōng yuán shī tōng qīng ōu   zhuāng huà guī tián yóu
huáng hǎi míng chūn jiū   cháng dào niú huā kān qiān fēng chóu   xiǎo jǐng diǎn chū lín táng yōu
wǎn nián líng cāng zhōu   jīn qīng wáng hóu fēng liú guā chóu   shēng wéi rén yóu   tóng qiè chóu
shòu huáng xián ōu   yān rǎn zēng xiū